CỬ - TẮC
Khi xưa, có lần Bồ Tát Văn Thù 1 đến nơi chỗ chư Phật hội họp với Đức Thế Tôn 2 thì vừa vặn hội đã tan, các vị ấy đều trở về bản địa cả rồi. Chỉ còn một người con gái ngồi rất gần bên ngài, cứ như thế mà tiếp tục nhập định (tam muội).
Bồ Tát Văn Thù thấy vậy bèn bạch với Thế Tôn: Cớ sao người thiếu nữ có thể ngồi sát bên Phật tòa mà đệ tử không được phép.
Nghe thế, Thế Tôn mới dạy: Nhà ngươi hãy thử làm cho người gái này xuất định rồi trực tiếp hỏi chắc hay hơn!
Do đó, Bồ Tát bèn đi quanh (tay mặt) người ấy ba vòng, búng ngón tay một cái thành tiếng rồi đặt nàng lên tay đưa lên thượng giới (Phạm Thiên), vận dụng hết sức thần thông để gọi nhưng vẫn không tài nào kéo cô ta ra khỏi trạng thái nhập định.
Thế Tôn lại phán: Cho dù hàng trăm hàng nghìn Văn Thù hiệp sức lại cũng không làm cho người này xuất định được đâu. Phía dưới đây, ở một nơi xa thẳm qua khỏi cả thập nhị ức hà sa quốc thổ, có một vị Bồ Tát tên là Võng Minh. Chỉ có vị này may ra mới làm cho người con gái này xuất định được.
Ngay lúc ấy, Võng Minh Đại Sĩ từ phía dưới bay vọt lên, sụp lạy ra mắt Đức Thế Tôn. Rồi sau khi Thế Tôn ra lệnh cho Võng Minh, ông này mới đến trước mặt nàng búng tay một cái thành tiếng. Cuối cùng, lúc ấy, người con gái mới xuất định.
TỤNG
Xuất đắc xuất bất đắc,
Cừ nùng đắc tự do.
Thần đầu tịnh quỉ diện,
Bại khuyết đáng phong lưu.
出 得 出 不 得
渠 儂 得 自 由
神 頭 並 鬼 面
敗 闕 當 風 流