DƯƠNG KỲ PHƯƠNG HỘI NGỮ LỤC - Bài Giảng Khai Thị


Sư thượng đường nói

⚡️ Thân tâm thanh tĩnh thì các cảnh thanh tĩnh. Các cảnh thanh tĩnh thì tâm thanh tĩnh, còn biết lão nhân sai chỗ nào không? Đánh mất tiền ở sông thì tìm ở sông.

Sư thượng đường nói

⚡️ Con đường hướng thượng ngàn thánh không truyền, người học nhọc sức như vượn bắt hình. Các ông có biết thời tiết đó không? Nếu biết thì dù là người thế cũng được người trời cúng dường. Nếu không thì Diêm Vương cũng không cứu được.

Sư thượng đường nói

⚡️ Một lời của Dương Kỳ mắng Phật, mắng Tổ người sáng mắt không dẫn sai.

Sư thượng đường nói

⚡️ Chỉ tâm này là Phật, trong 10 phương thế giới. Lão già Thích Ca nói mộng, chư Phật 3 đời nói mộng, các lão hòa thương trong thiên hạ nói mộng, các ông còn nằm mộng không? Nếu có thì nửa đêm hãy nói một câu coi.

⚡️ Hãy nói cho Dương Kỳ coi, tham.

Sư thượng đường nêu

⚡️ Có ông tăng hỏi Đại Tùy: Kiếp hỏa động nhiên đại thiên thế giới đều bị hoại, không biết cái đó có bị hoại hay không?

Đại Tùy nói: Hoại

Ông tăng nói: Vậy là theo nó đi?

Đại Tùy nói: Theo nó đi

Ông tăng lại đi hỏi Long Tế: Kiếp hỏa động nhiên đại thiên thế giới đều hoại, cái đó có bị hoại không?

Long Tế nói: Không

Hai vị tôn túc đó một người nói hoại, một người nói không hoại, vậy ai đúng ai sai? Hoại và không hoại đều không trong ngoài chẳng cách một hào lông, tầm thường đối mặt.

Sư cử

HƯNG HÓA HỎI VÂN CƯ

何 必 不 必

Hà tất bất tất

一 七 二 七

Nhất thất nhị thất

龍 樹 馬 鳴

Long Thụ Mã Minh

焰 光 透 出

Diễm quang thấu xuất.

Hà tất bất tất

Một thất hai thất

Long Thọ Mã Minh

Lửa mạnh thấu xuất.

Sư cử

TRƯỚC 33 SAU 33

前 三 後 三 是 多 少

Tiền tam hậu tam thị đa thiểu

大 事 光 輝 明 皎 皎

Đại sự quang huy minh kiểu kiểu

回 頭 不 見 解 空 人

Hồi đầu bất kiến giải không nhân

滿 目 白 雲 卧 荒 草

Mãn mục bạch vân ngọa hoang thảo.

Trước ba ba sau ba ba là bao nhỉ?

Đại sự ánh sáng chiếu sáng trong

Ngoảnh đầu nhìn người giải không đó

Đầy mắt mây trắng nằm cỏ hoang.

Sư cử

CÂY BÁCH TRƯỚC SÂN

趙 州 庭 前 柏

Triệu Châu đình tiền bách

眼 里 電 光 掣

Nhãn lý điện quang xế

雲 水 往 來 多

Vân thủy vãng lai đa

村 翁 行 步 劣

Thôn ông hành bộ liệt.

Triệu Châu có cây Bách

Đập vào đôi mắt ông

Vân thủy đến nhiều lắm

Già quê kém bộ hành.

Sư cử

CON CHỒN CỦA BÁCH TRƯỢNG

語 路 分 明 在

Ngữ lộ phân minh tại

憑 君 子 细 看

Bằng quân tử tế khán

和 雨 西 風 急

Hòa vũ Tây phong cấp

近 火 轉 加 寒

Cận hỏa chuyển gia hàn.

Chỉ đường rất là rõ

Anh xem kỹ thử coi

Mưa gió thật rất gấp

Nhà lạnh cần lửa rồi.

Sư cử

BẮC ĐẨU TÀNG THÂN

雲 門 透 法 身

Vân Môn thấu pháp thân

從 此 覓 疏 親

Tòng thử mịch sơ thân

盡 道 和 風 煖

Tận đạo hòa phong noãn

三 春 寒 更 新

Tam xuân hàn cánh tân.

Vân Môn pháp thân có

Từ đó ngưng thân sơ

Hòa cùng cơn gió ấm

Xuân lạnh ai làm thơ.

Sư cử

HOA ĐÀO CỦA LINH VÂN

雲 門 桃 花 親 切

Vân Môn đào ho thân thiết

英 俊 超 越 古 今 哲

Anh tuấn siêu việt cổ kim triết

星 族 孤 輪 明 皎 潔

Tinh tộc cô luân minh kiểu khiết

利 刃 精 輝 用 無 絕

Lời nhận tinh huy dụng vô tuyệt

玄 沙 泌 保 君 未 徹

Huyền sa bí bảo quân vị triệt

雲 水 休 話 箇 生 滅

Vân thủy hưu thoại cá sinh diệt

新 羅 打 鐵 燒 腳 爇

Tân la đả thiết thiêu cước nhiệt

磨 礱 還 用 三 尺 雪

Ma lung hoàn dụng tam xích tuyết.

Như mây hoa đào thân thiết lắm

Anh tuấn vượt cả cổ kim triết

Cô luân rọi sáng và thanh khiết

Cán dao chiếu soi dùng bất tuyệt

Huyền sa dám bảo anh không hết

Vân thủy tăng ngừng nói sinh diệt

Tân La, đinh sắt làm chân móng

Mài câm còn dùng ba thước tuyết.

Sư cử

NHÀ CỦA DƯƠNG KỲ

楊 岐 乍 住 屋 辟 疎

Dương Kỳ sạ trú ốc bích sơ

滿 床 盡 撒 雪 珍 珠

Mãn sàng tận tát tuyết trân châu

縮 卻 項 暗 嗟 噓

Súc khước hạng ám ta hư

翻 憶 古 人 樹 下 居

Phiên ức cổ nhân thụ hạ cư.

Nhà của Dương Kỳ đơn sơ lắm

Trên giường tuyết trắng đã ngập đầy

Rụt cổ lại, lòng ngầm than thở

Người xưa nhà chỉ nơi gốc cây.

Sư cử

BA CÂN GAI

同 孢 參 學 問 通 律

Đồng bào tham học vấn thông luật

來 扣 宗 師 正 佛 因

Lai khấu tông sư chính Phật nhân

為 說 三 斤 麻 最 好

Vi thuyết tam cân ma tối hảo

三 斤 天 下 說 尖 薪

Tam cân thiên hạ thuyết tiêm tân

幾 多 匠 者 頻 拈 掇

Cơ đa tượng giả tần niêm xuyết

奈 缘 緇 侶 有 疏 親

Nại duyên tri lữ hữu sơ thân

余 今 更 為 重 枰 過

Dư kim cánh vi trùng bình quá

那 吒 太 子 析 全 身

Na Tra thái tử tích toàn thân.

Đồng bào tham học hỏi thông luật

Gõ cửa tông sư chính Phật nhân

Nói rằng ba cân gai tốt lắm

Là mũi nhọn mới, gai ba cân

Có nhiều tay thợ muốn chiếm đoạt

Nhưng người tu lại phân sơ, thân

Nay tôi lại muốn bình sai đúng

Na Tra thái tử trả lại thân.

Sư cử

CON TRÂU ĐỰC CỦA QUY SƠN

水 牯 嬀 山 峭 峻 機

Thủy cổ Quy Sơn tiễu tuấn cơ

分 明 人 類 顯 幽 奇

Phân minh nhân loại hiển u kỳ

兩 途 語 出 分 明 處

Lưỡng đồ ngữ xuất phân minh xứ

夜 鳥 投 林 曉 復 飛

Dạ điểu đầu lâm hiểu phục phi

杖 山 下 竹 筋 鞭 鞭

Trượng lâm sơn hạ trúc cân tiên

搭 索 拏 鉤 火 裏 牵

Đáp tác noa câu hỏa lý khiên

拽 近 不 能 推 放 後

Duệ cận bất năng thôi phóng hậu

回 旋 卻 到 使 君 前

Hồi tuyền khước đáo sứ quân tiền.

Con trâu Quy Sơn cao vòi vọi

Sự ly kỳ đó được hiển bầy

Phải nói rõ ràng cho người biết

Chim đêm vào rừng sáng lại bay

Cây trúc dưới núi đem làm gậy

Lại đem ngọn lửa tới để nung

Vì gần chẳng đẩy về sau được

Đành đưa về phía trước mặt ông.

Sư cử

Thế nào là đệ nhất quyết?

Môn phong tận thi thiết

Rõ ràng vạn tượng phân

Nhọc sức đứng trong tuyết.

Sư cử

Thế nào là đệ nhị quyết?

Quá khứ, hiện tại thuyết

Tật bệnh phải phân chia

Bình lượng cần đoạn thiệt.

Sư cử

Thế nào là đệ tam quyết?

Khéo vào Định sinh sát

Đầu, đầu là mũi nhọn

Ngừng ngay chuyện sinh diệt.

Sư cử

Thế nào là đệ nhất Diệu?

Môn phong cổ lão rất kỳ yếu

Quá khứ, hiện tại chẳng tạo thương

Từ đó chỉ do theo kế chiếu.

Sư cử

Thế nào là đệ nhị Diệu?

Trên đường nhiều lắm biết bao nhiêu

Xem kỹ dưới trăng cho tỏ nhé

Chưa biết ra sao nạp tăng huyệt.

Sư cử

Thế nào là đệ tam Diệu?

Cao cao đỉnh núi vượn kêu réo

Cô luân xuyên suốt bích đàm tâm

Bỗng nhiên tự vào thanh bình đạo.

Sư giơ phất tử lên

Tất cả là một, một là tất cả

Sư vẽ một vạch

Sơn hà, đại địa, các lão hòa thượng trong thiên hạ trăm sự đều tan. Thế nào là lỗ mũi của mọi người?

Im lặng một hồi rồi nói

Kiếm vì bất bình mà rút ra khỏi vỏ, thuốc vì cứu bệnh mà ra khỏi bình.

Hét lên một tiếng

Tham!

Sư thượng đường đọc bài kệ của Di Lặc

Di Lặc thực Di Lặc

Trăm ngàn ức phân thân

Luôn luôn chỉ thời nhân

Thời nhân chẳng hề thức.

Sư giơ trụ trượng lên

Đây há chẳng là Di Lặc sao? Mọi người đều thấy đó, tôi để ngang trụ trượng. Đó là Di Lặc phóng quang động địa, tôi dựng đứng trụ trượng là Di Lặc chiếu sáng 33 tầng trời, không để ngang hay dựng đứng trụ trượng là Di Lặc hướng gót chân các ông giảng Bát Nhã, nếu biết thì hỉnh mũi lên, nếu không thì là sơn tăng thất lợi.

Sư thượng đường nói

Trời được một thì xanh, đất được một thì ninh, quân vương được một thì trị thiên hạ, nạp tăng được một thì sao?

Một lúc lâu sau nói

Bình bát hướng lên trời.

Sư thượng đường nói

Có vật trước trời đất

Vô hình vốn cô đơn

Có thể làm chủ vật

Chẳng theo bốn thời tàn.

Đó là vật gì? Các ông có biết không? Nếu có càn khôn, đại địa, sâm la vạn tượng đều chiếu sáng, nếu không chuyển thân không được.

Sư thượng đường nói

Một tức tất cả, tất cả là một.

Sư giơ trụ trượng lên nói

Chư Phật trong hiện tại, quá khứ, vị lai, các vị hòa thượng trong thiên hạ, đều ở đầu gậy này. Vẽ một vạch, hét một tiếng: Truyền lệnh tiễn của tôi: Thích Ca làm tiên phong, Đạt Ma đoạn hậu, thế trận hoàn toàn, thiên hạ thái bình.

Sư thượng đường nói

Tất cả trí thông đều vô quái ngại

Giơ trụ trượng lên

Cây gậy này hướng về phía trước các người trình đại thần thông

Ném gậy xuống

Cả càn khôn đều chấn động, mặt đất lay động. Người không thấy Đạo, tất cả mọi trí đều thanh tĩnh. 30 năm sau, người sáng mắt chẳng nói Dương Kỳ đầu rồng đuôi rắn.

Sư thượng đường nói

Sấm nổ, mưa rơi vạn vật phát sinh

Giơ gậy lên

Đại chúng nói làm gì? Ông câu cả ngày không buông câu, thu cần trở về. Tham!

Sư thượng đường nói

Tâm là căn, pháp là trần. Hai cái đó chỉ là sẹo của cảnh. Sẹo hết thì quang hiện. Tâm pháp đều quên thì tánh là chân. Sơn hà đại địa có ở đâu, mà chẳng bị người lừa? Nếu nói được thì hướng ngã tư đường nói một câu coi, nếu không Dương Kỳ hôm nay thất lợi.

Sư thượng đường nói

Đặt thiên đàng và địa ngục ở trên đầu, đặt lão Thích Ca ở gót chân. Tối sáng thời nhân biết là có. Trong chợ ồn, nắm mũi lôi đến còn nói được không, hãy cùng Dương Kỳ xuất khí, nếu không Dương Kỳ hôm nay thất lợi.

Sư cử

Ngoại đạo hỏi Phật: Người hỏi có lời, không hỏi không lời. Thế tôn im lặng hồi lâu, ngoại đạo tán thán: Thế tôn đại từ, đại bi vạch đám mây mê khiến con thấy Đạo. Sau khi ngoại đạo đi rồi, A Nan hỏi Phật: Ngoại đạo thấy gì mà nói thấy Đạo? -Như ngựa tốt thấy bóng roi liền chạy. Sư nói: Đạo Ngô sư huynh nói: Đạo nhãn của Thế tôn vì thông 3 đời, 2 con mắt của ngoại đạo quán 5 tầng trời. Tốt thì nói là tốt, cùng cổ nhân xuất khí. Dương Kỳ thì nói: Vàng chẳng phân, đá có ngọc không biết, đại chúng có hiểu không? Thế tôn vì ngưng theo, người ngoại đạo vì đó mà khen ngợi.

Sư thượng đường nói

Mưa thu rửa. Rừng thu vốn có mầu xanh. Thương thay Phó đại sĩ tìm đâu để thấy Di Lặc? Dương Kỳ bạc phước, khí lực suy cùng năm tháng, gió lạnh thổi rụng lá, do vui người về quê cũ: La, lý, la.

Sư thượng đường nói

Cách sông đánh trống không nghe tiếng. Đúng là con Hưng Hóa, cháu Lâm tế. Hôm nay là ngày trai khánh chúc có người nào đặt câu hỏi không?

Trong các pháp cúng dường, cúng dường pháp là tối thắng.

Im lặng hồi lâu lại nói

Trăm ngàn Đức Phật, các lão hòa thượng xuất hiện trong đời đều chỉ thẳng tâm người kiến tánh thành Phật. Nếu rõ thì cùng Chư Phật cùng tham, nếu không thì là Dương Kỳ mang khẩu nghiệp. Huống chi các ông đều ở hội Linh Sơn đều được Phật phó chúc làm sao thối lui? Các ông có nhớ câu nói sau cùng ở pháp hội không? Nếu không thì Dương Kỳ hôm nay đã thất bại.

Sư thượng đường nói

Lão Thích Ca đản sanh bước đi 7 bước, mắt nhìn bốn phương, chỉ trời chỉ đất nói: Trên trời dưới trời chỉ có ta là hơn cả. Lão nạp không tiếc tánh mạng, vì các ông đả phá hoa dạng ấy.

Im lặng hồi lâu lại nói

Dương khí phát khởi rồi không có đất cứng.

Sư thượng đường nói

Vạn pháp vốn nhàn do người tự náo.

Ném gậy xuống đất

Đại chúng đã xem kỹ lửa đuốc, người sáng mắt chớ cử sai.

Sư thượng đường nói

Lão nạp chẳng hiểu Thiền, chỉ thích ngủ, khiến sấm nổ chả đáng nửa đồng tiền. Chỉ kể một công án bố thí đại chúng.

Im lặng hồi lâu, lại nói

Mồm chỉ dùng để ăn cơm. Dương Kỳ có kể tích niêm hoa vi tiếu cũng để khuất phục người đương thời, 3 năm ngó vách cũng chỉ là lời Hồ Ý Hán khiến người đương thời chặt đứt càn khôn. Thế nào là một câu chặt đứt càn khôn? Ai nói được? nếu không thì là Dương Kỳ thất lợi

Sư thượng đường nói

Phàm thánh chẳng có thì Phật, Tổ sao lập? Thế giới thanh bình chẳng hứa người đoạt thành thị.

Sư thượng đường nói

Phong sương quét đất, lá lạnh bay trong không. Hãy mang lỗ mũi lại, Năm mới sẽ có lỗ mũi mới, gió xuân chẳng ngừng thổi.

Sư thượng đường nói

Dương Kỳ một quyết phàm thánh tuyệt lộ, vô duyên Duy Ma lắm lời, đường tuyết đi chậm, làm sao truyền đạo?

Tuyết tan ngàn núi lộ, đường dài hỏi người đi.

Sư thượng đường nói

Giơ bát và thìa lên, làm sao ăn cháo. Đừng hướng Tam gia thôn bói Đông, bói Tây.

Giơ gậy lên rồi ném xuống đất

Các ông còn khẳng định không? Nếu có thì tâm can và năm tạng, tủy não nhất thời thuộc lão tăng. Nếu không khẳng định thì tâm can, ngũ tạng, mắt, tủy, não nhất thời bị phân phối. Ném gậy xuống. Xuống tòa.

Sư thượng đường nói

Tất cả mọi trí đều thanh tịnh. Không chia hai, không pháp để nói gọi là nói pháp. Lấy từ kho long cung của biển lớn, làm mở thiên nhãn. Một khúc đàn vô tà mở cả cổ kim.

Sư thượng đường hỏi

Đứng ở ngã tư đường làm sao nói đề cương?

Gió thổi mây loạn, trường không tĩnh.

Đêm thau, trăng sáng, rọi trước song.

Sư tử con hét, long mã nhẩy.

Cổ Phật trong gương sáng.

Trăng sáng trước ba ngọn núi

Sư nhẩy nhót rồi xuống tòa.

Sư thượng đường nói

Buổi sáng trời lạnh, buổi chiều mưa rơi, dân chúng hoan hỷ sĩ tốt. Cụ Vân lão nhân chưa có hậu ngữ. Thái bình là mục đích của tướng quân, nhưng chẳng cho tướng quân thấy thái bình.

Sư thượng đường nói

Thân tâm thanh tĩnh thì các cảnh thanh tĩnh. Các cảnh thanh tĩnh thì tâm thanh tĩnh, còn biết lão nhân sai chỗ nào không? Đánh mất tiền ở sông thì tìm ở sông

Sư có làm một số bài thơ Thiền

楊 岐 乍 住 屋 辟 疎

滿 床 盡 撒 雪 珍 珠

縮 卻 項 暗 嗟 噓

翻 憶 古 人 樹 下 居

Dương Kỳ sạ trú ốc bích sơ

Mãn sàng tận tát tuyết trân châu

Súc khước hạng ám ta hư

Phiên ức cổ nhân thụ hạ cư

Nhà của Dương Kỳ đơn sơ lắm

Trên giường tuyết trắng đã ngập đầy

Rụt cổ lại, lòng ngầm than thở

Người xưa nhà chỉ nơi gốc cây

Sư dạy chúng

Câu có câu không như dây leo cây [^4]. Văn-thù, Duy-ma buông thỏng tay trở về nhà. Dương Kỳ tôi nói như thế cũng chỉ là đem vàng trang sức trên xe mà thôi. Sau này có ai hỏi, các ông chớ lầm nêu ra.

Diệu Hỷ bình:

Người quân tử thấy lợi còn động.

Sư dạy chúng

Gió xuân như con dao,

Mưa xuân như thuốc mỡ.

Nhịp thời tiết đã đến,

Muôn vật động tình xuân

Hãy nói, gót chân chạm đất thật (pháp thân) làm sao nói? Vọt bên Đông lặn bên Tây [^5]. Nói xem, dù cho ông nói được cũng chỉ là ca hát trên núi Lương mà thôi.

⚙️⚙️⚙️
Sư dạy chúng

Thân tâm thanh tịnh, các cảnh cũng thanh tịnh; các cảnh thanh tịnh, thân tâm cũng thanh tịnh. Các ông có biết chỗ ở của lão Dương Kỳ này không?

Ngay sông mất tiền ngay sông kiếm.

Sư dạy chúng, giơ cây gậy lên nói

Một tức tất cả, tất cả tức một. Rồi dùng cây gậy vạch một đường nói:

Các lão Hòa thượng trong thiên hạ đập nát núi sông thế giới. Vậy còn gì lỗ mũi các ông?

Giây lâu lại nói

Kiếm vì bất bình mở hộp báu,

Thuốc do cứu bệnh ra khỏi bình.

Kiếm vị bất bình ly bảo hạp,

Dược nhân cứu bệnh xuất kim bình.

Rồi hét một tiếng, đánh một cái.


NGUỒN

🔗


GHI CHÚ