CỬ - TẮC
Lục Tổ 1 bị Minh Thượng Tọa 2 đuổi theo sau cho đến rặng núi Đại Dữu. Khi nhìn thấy bóng của Minh Thượng Tọa, Lục Tổ mới đem y bát (pháp y và trì bát) nhận từ Ngũ Tổ ném vứt lên một tảng đá: Đây là y bát tượng trưng cho việc truyền thừa pháp tự, không phải là vật có thể dùng võ lực chiếm đoạt được đâu. Nếu ông muốn, có thể lấy cả mang đi!
Lúc ấy, Minh Thượng Tọa mới cầm lấy chúng nhưng không tài nào giở lên nổi vì nặng như quả núi. Ông ta chần chừ, nén sự sợ hãi, thưa: Tôi đuổi theo ông là vì muốn học Pháp (tìm chân lý) chứ đâu phải vì áo xống. Huệ Năng ơi, xin ông (hành giả) chỉ cho Minh tôi con đường để khai ngộ!
Lúc đó, Lục Tổ mới nói: Thế chứ khi nào bỏ qua một bên sự phân biệt thiện, ác rồi, hỏi Minh Thượng Tọa có nhìn thấy con người thực xưa nay của ông không?
Ngay lúc đó, Minh Thượng Tọa bèn đại ngộ. Mình mẫy đẫm mồ hội, nước mắt đầm đìa, ông ta nằm phục xuống đất làm lễ, và hỏi: Những bí quyết mà ông chỉ dạy cho Minh tôi, ngoài ngôn ngữ và ý nghĩa nội dung của nó, chắc hãy còn có gì cao sâu hơn nữa chứ ạ?
Lục Tổ mới nói: Ngay cả những điều tôi vừa bảo ông cũng chẳng có gì gọi là bí mật cả. Nếu bản thân ông chịu khó tự thử tìm cách nhìn lại con người thực xưa nay của ông, thì sẽ thấy được sự bí mật vốn đã có sẵn trong ông rồi.
Minh Thượng Tọa bảo: Tôi cũng là học trò (vân thủy) của Ngũ Tổ ở Hoàng Mai Sơn như các ông, tu hành cùng với chúng tăng, mà sao đến nay, vẫn chưa nhìn thấy được hình ảnh con người thực sự của mình. Thế nhưng giờ đây, tôi đã được ông chỉ dạy nó là cái gì. Lần đầu tiên, khi uống nước đã tự thể nghiệm nóng lạnh thế nào. Bây giờ xin cho phép thờ ông làm thầy.
Lục Tổ nghe như thế, mới giải thích: Ông cũng thờ Ngũ Tổ Hoằng Nhẫn Lão Sư làm thầy (học hành như chúng tôi thôi) thì cứ thế mà giữ nguyên vẹn tâm cảnh ấy đi!
TỤNG
Miêu bất thành hề, họa bất tựu,
Tán bất cập hề, hưu sinh thọ.
Sinh lai diện mục một xứ tàng,
Thế giới hoại thì cừ bất hủ.
描 不 成 兮 畫 不 就
讚 不 及 兮 休 生 壽
本 來 面 目 沒 處 藏
世 界 壞 時 渠 不 朽